Sáng mùng 3 tháng 6 âm lịch, khi Lễ tưởng niệm 921 năm ngày hóa Thái úy Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt vừa khép lại, một cơn mưa lớn bất chợt kéo về Phúc Xá - Bắc Biên.
Với nhiều người, đó chỉ là một cơn mưa mùa hạ. Nhưng với các bậc cao niên trong làng, đây lại là điều rất quen thuộc.
Các cụ vẫn truyền nhau rằng, ngày giỗ Thái úy Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt thường có thời tiết đẹp để bà con và du khách thuận lợi về dự lễ. Còn sau khi lễ hội kết thúc, thường có mưa lớn. Người làng gọi đó bằng một cái tên rất mộc mạc: “cơn mưa rửa đình”.
Theo quan niệm dân gian, cơn mưa ấy như gột rửa bụi bặm sau những ngày hội, khép lại mùa lễ trong sự thanh sạch, để ngôi đình lại trở về với vẻ bình yên vốn có.
Không ai biết truyền thống ấy có từ bao giờ. Chỉ biết rằng qua nhiều thế hệ, mỗi khi cơn mưa ấy trở về, các cụ trong làng lại mỉm cười và nhắc nhau:
“Lại đến cơn mưa rửa đình rồi.”
Có lẽ, chính những câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác như thế đã làm nên nét đẹp của một di sản sống – nơi không chỉ có đình, có chùa, mà còn có những ký ức và niềm tin được cộng đồng gìn giữ suốt bao đời.
Phúc Xá - Bắc Biên, nơi những mạch nguồn văn hóa vẫn lặng lẽ chảy cùng thời gian.
Cuối thế kỷ XVIII, trật tự Lê – Trịnh sụp đổ, bóng cờ Tây Sơn quét qua Thăng Long. Năm 1802, Gia Long lên ngôi, lập ra triều Nguyễn và bắt đầu khôi phục lại hệ thống sổ sách hành chính trên cả nước. B
Năm 1487, một văn bản thời Hồng Đức đã ghi ranh giới và cách chia đất của Cơ Xá. Từ quan viên đến thứ dân đều có phần; người tàn tật, cô quả cũng được tính riêng. Phần đất còn lại được chuẩn làm đất T